"Mọi người cứ nói đi, tôi nghe là được." Vương Ngạn lên tiếng.
Thành thật mà nói, bất kể trong cái gọi là hiện thực kia rốt cuộc có Ma quỷ hay không, hay những nhóm người chơi kia lập ra để làm gì, thì cũng chẳng liên quan mấy đến hắn, càng khó mà ảnh hưởng lên người hắn được. Lúc này, hắn ngồi đây cơ bản chẳng khác nào đang nghe kể chuyện.
Lão già thở dài, khẽ lắc đầu, rõ ràng lão cho rằng Vương Ngạn đang có điều e ngại nên không muốn đưa ra ý kiến gì về chuyện này.
"Thế nên tôi mới đang nghĩ... tình huống này rốt cuộc là tốt hay xấu đây?" Tiêu Vọng Thư nhíu chặt mày.




